– Có những người thất bại một lần là dừng lại. Có người khác chọn ngã tiếp, nhưng ngã… về phía trước.
– Will Smith từng nói: “Hãy ngã về phía trước. Đó là cách duy nhất để biết mình còn yếu ở đâu và đang tiến tới đâu.”
– Thất bại chưa bao giờ là điều dễ chịu. Nhưng quay đầu chạy trốn nó – mới là điều làm ta tê liệt. Bởi đôi khi, thứ đang cản trở chúng ta không phải hoàn cảnh mà là chính bản thân mình.
Vì sao chúng ta thất bại?
1. Vì chúng ta dễ bị xao lãng.
– Mỗi ngày, hàng chục thứ đập vào mắt ta: deadline, tin nhắn, xu hướng, cuộc sống của người khác. Rồi ta bắt đầu thấy… thứ mình đang làm chẳng còn đáng giá nữa.
– Mất phương hướng là bước đầu của mất mục tiêu.
2. Vì ta không tin mình xứng đáng.
– Nhiều người sống mãi với câu hỏi: “Mình có đủ giỏi chưa?”. Niềm tin không thể đi vay. Nó chỉ đến khi ta dám bước, dám làm, dám thử.
– Tin mình đôi khi không phải vì đã đủ, mà vì… muốn thấy giới hạn mình ở đâu.
3. Vì ta sợ thất bại.
– Thất bại có thể khiến ta thấy xấu hổ, tủi thân, tự ti, lo mất mặt…
– Nhưng nỗi sợ không biến mất bằng cách trốn tránh. Nó chỉ lặng đi khi ta bắt đầu hành động – bất chấp sợ hãi.
4. Vì ta trì hoãn.
– “Chút nữa làm”, “mai tính”, “để khi nào sẵn sàng”… Trì hoãn là cái bẫy ngọt ngào của sự tạm ổn – nhưng lâu dần, nó giết chết mọi cơ hội.
P-T-T. Nhưng ngã về phía trước không chỉ là chuyện “dám thất bại”.
Đó là chuyện dám nhìn lại, dám sửa sai, dám đi tiếp ngay cả khi lòng còn run. Không ai trưởng thành bằng sự an toàn tuyệt đối. Chúng ta lớn lên từ những lần bước hụt, những lần chấp nhận mình chưa đủ để rồi kiên trì bước tiếp.

